Mũi Né (TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận) được du khách đặt cho cái tên mỹ miều là “Thiên đường của resort”. Có lẽ vì vậy mà nhiều người cho rằng vùng du lịch này chỉ dành cho người giàu.

Những ngày ở đây, tôi khám phá một điều rất dễ chịu rằng, không nhất thiết phải có nhiều tiền vẫn có thể tìm cho mình một kỳ nghỉ ấn tượng và đến lúc ra về vẫn mang cảm giác luyến tiếc.

Chúng tôi bay từ Nội Bài vào TP Hồ Chí Minh từ ngày hôm trước. Khách sạn ở Mũi Né thì đã “book” qua internet từ trước ngày đi cả tháng.

Đêm lang thang ở Sài Gòn, bạn bè giới thiệu muốn đi Mũi Né phải có mặt ở khu phố Tây Phạm Ngũ Lão (quận 1) từ sớm bởi đây là nơi tập trung rất nhiều xe du lịch của các hãng chạy tour. Riêng tuyến Sài Gòn – Mũi Né chỉ chạy vào hai cung giờ là 7h sáng và 13h chiều (chiều về cũng vậy).

Cẩn thận có mặt trước giờ khởi hành gần một tiếng đồng hồ, vậy mà các nhà xe Tâm Hạnh, Phương Trang, Mai Linh… đều đã treo biển hết vé.

Đang loay hoay nhờ cô nhân viên hãng tour Phương Trang liên hệ giúp vé tàu du lịch Golden Train chạy từ ga Sài Gòn đến ga Mường Mán (cách Mũi Né khoảng 20km rồi đi taxi) thì có hai khách nước ngoài đổi vé. Mừng hết biết.

Quãng đường hơn 200km, nhà xe chạy mất khoảng 5-6 tiếng (cả nghỉ dọc đường cho khách đi vệ sinh hoặc tranh thủ ăn trưa). Mũi Né hiện ra với biển ngút tầm mắt, với các khu nghỉ dưỡng, khách sạn rực rỡ sắc màu nằm san sát nhau.

Nơi đây phân biệt rất rõ ràng. Khu nghỉ dưỡng nằm sát biển, khách sạn thì dựa lưng vào triền đồi đối diện bên kia đường. Mặt bằng giá chung khoảng 800 ngàn đến 1 triệu đồng/phòng/ngày ở khu nghỉ dưỡng hạng 3 sao. Hạng 4 và 5 sao thì đắt hơn khoảng 30-50%. Còn nếu không xông xênh về tài chính thì cũng không phải quá lo lắng. Đã có rất nhiều nhà nghỉ cũng đầy đủ tiện nghi chừng 250-400 ngàn/phòng/ngày.

Lúc đầu cũng nghĩ rằng đắt nhưng nếu so với các khu Hạ Long, Cát Bà, Đồ Sơn… vào mùa cao điểm, giá phòng nghỉ xoàng xĩnh cũng lên tới 1,2-1,5 triệu đồng/phòng/ngày thì lại hóa ra rẻ. Khu Hòn Rơm cách đó chừng chục cây số bình dân hơn nhiều với giá chỉ 150-200 ngàn đồng/phòng /ngày. Nhưng ở  Hòn Rơm, sau 18-19h là “vắng như chùa Bà Đanh” nên khách thường tập trung về khu trung tâm ở đường Nguyễn Đình Chiểu.

Hỏi kinh nghiệm du lịch Mũi Né, anh bạn làm ở Báo Bình Thuận đưa số điện thoại một bác lái xe jeep tên Lâm kèm lời giới thiệu: người Bình Thuận hồn hậu, mến khách. Cứ gọi bác ấy đến đón rồi làm hướng dẫn viên luôn. Mũi Né nhiều xe jeep, liên hệ thẳng với lái xe sẽ rẻ được chừng 30% so với thuê qua đại lý du lịch.

Theo bác tài Lâm, muốn đi thăm hết cảnh Mũi Né phải mất gần 2 ngày, mỗi ngày đi một hướng theo chuỗi các điểm tham quan. Không nên gọi Mũi Né là “Thiên đường của resort” mà phải gọi là “Thiên đường của du lịch” mới đúng.

Chúng tôi ngược xe ra hướng Bình Thuận thăm Tháp Chàm Poshanư (còn gọi là tháp Phú Hải, ngọn tháp cổ nhất Việt Nam với 1.200 tuổi).

Thời gian in dấu rêu phong, tháp vẫn trầm mặc đứng đó, minh chứng cho thời kỳ phát triển rực rỡ của nền văn hóa Chăm.

Nhóm tháp Chàm Poshanư tọa lạc trên ngọn đồi có tên “Lầu Ông Hoàng”, địa danh đã đi vào thơ ca, âm nhạc và tâm hồn hàng triệu người yêu mến thi sĩ tài hoa Hàn Mặc Tử.

Vào tháng Giêng âm lịch, các lễ hội Rija Nưga, Poh Mbăng Yang được tổ chức dưới chân tháp. Nhân dân làm lễ cầu mưa, cầu xin những điều tốt lành.

Ấn tượng khó quên nhất ở Mũi Né là gió và cát. Người ta gọi Mũi Né là “tiểu sa mạc” cát vàng, thiên nhiên hào phóng đã ban tặng cho vùng này những bãi cát đẹp nhất Việt Nam. Những đồi cát ngút ngát tầm mắt như sa mạc.

Cát kết tụ thành đồi chập chùng nối tiếp. Gió kiến tạo đồi cát thành vô số hình thù: con thú nằm phủ phục, dốc đứng như đụn rơm, leo đến ngọn cũng bở hơi tai.

Những Bàu Sen, Bàu Trắng với những Đồi Cát vàng, Đồi Cát đỏ. “Tầm tháng Mười, Mười Một luôn là quãng thời gian đẹp nhất ở Bàu Sen. Dưới chân Đồi Cát vàng là những đầm sen rực rỡ. Dân mê hội họa, chụp ảnh đến đây cả ngày để sáng tác” – bác tài kể chuyện.

Chia tay Đồi Cát vàng rực rỡ sen hồng, chúng tôi đến Suối Tiên. Đây là một điểm du lịch dã ngoại ngoài trời lý thú của Mũi Né.

Một con suối nhỏ chảy trên sườn đồi bao quanh xã Hàm Tiến, chảy qua những hàng dừa xanh, qua đồi cát khô cao vút màu đỏ. Dưới lòng suối là những lớp đất sét vàng pha cát đổ chạy dọc theo con suối. Suối Tiên đẹp nhờ sự pha lẫn nhiều màu sắc của đất và cát. Thiên nhiên kỳ diệu đã tác tạo những mảng đất sét thành những khối nhũ khổng lồ…

Suốt gần 2 ngày rong ruổi cùng bác tài xế tên Lâm, giá thuê xe chỉ là 700 ngàn đồng, rẻ gấp nhiều lần so với đi taxi mà lại được hưởng cái nắng, cái gió trên chiếc xe mui trần.

*

*      *

Ăn ở Mũi Né cũng lắm điều thú vị. Nếu như ở resort, một suất ăn có thể lên tới cả trăm USD thì bạn hoàn toàn có thể thưởng thức một bữa hải sản ngon lành với giá cả rất “mềm” nếu chọn đúng địa điểm. Tất nhiên là cũng nhờ bác Lâm lái xe jeep chỉ chỗ.

Đi quá khu trung tâm resort trên đường Nguyễn Đình Chiểu khoảng vài trăm mét là một dãy quán lá nằm sát bờ kè biển.

Một đĩa 12 con sò béo nướng hành thơm lừng, một xiên tôm xú nướng mọi, một con mực một nắng, vài chai bia Sài Gòn cộng với hai bát cháo cá thu, tất cả chỉ mấy trăm ngàn đồng cho một bữa ăn tươm tất. Còn nếu ngại ra khỏi khu trung tâm, quán Lâm Tòng sát cạnh resort Tiến Đạt cũng là một địa chỉ hấp dẫn, thức ăn ngon mà giá cũng phải chăng. Mực nhảy, tôm mũ ni, cá thu, cá song có thể đắt đỏ ở nhiều nơi nhưng ở các quán này không thấy ai kêu ca khi nhìn hóa đơn.

Nhân viên những nơi này luôn nở nụ cười và không bao giờ phàn nàn nếu bạn yêu cầu đổi món này, bỏ món kia hoặc ngồi ăn nhậu quá khuya.

Mũi Né còn có một điểm đặc biệt ấn tượng về đêm, đó là quán Joe’cafe. Quán mở cửa vào tất cả các buổi tối trong tuần.

Khách Tây và ta đều đôngMỗi tối, một ca sĩ kiêm nhạc công đến từ Philipines độc diễn những bản nhạc kinh điển hoặc những ca khúc mới. Ly cafe khá ổn chỉ 30-40 ngàn đồng, chai bia Sài Gòn xanh 40 ngàn đồng, ai cũng có thể vô tư ngồi ghế bành nghe nhạc suốt buổi tối. Nhạc chơi rất cuốn hút.

*

*       *

Có những vùng đất người ta đến một lần rồi không hẹn ngày trở lại, mang theo về những nỗi bực dọc. Có những vùng đất mà người ta luôn cảm giác rằng những ngày ở đây quá ngắn ngủi, chưa kịp khám phá hết và còn mong được quay lại những lần tiếp sau. Mũi Né là nơi mà chắc chắn, ai cũng sẽ muốn được đến và ít nhất một lần được quay trở lại, để được tiếp tục khám phá.

Mạnh Huy