“Rồi cũng ba ngày Tết”, câu nói cửa miệng của ông bà ngày xưa cứ làm trong tôi ngổn ngang nhiều ý tưởng về bước đi của thời gian. Rằng “tháng có rằm, năm có Tết’, “vui như Tết”… cũng đã qua những ngày Tết Nguyên đán đoàn viên, sum vầy kết nối gia đình, cộng đồng, dòng tộc. Những cuộc hội ngộ, hẹn nhau, gặp gỡ chuyện trò trong nụ cười xuân như mang đến ai ai cũng sắc xuân ngập tràn. Ngày của tháng giêng, ra giêng theo cách tính âm lịch, khi những tờ lịch âm đã giở ra những trang đầu tiên cho năm tiếp theo, là mở ra những dự định, hy vọng cho năm mới luôn cùng hiện hữu trong tâm tưởng mỗi người. Khi là ta đang bắt đầu cho tháng giêng, tháng đầu tiên của năm gọi về trong ta những cảm xúc ngọt lành. Một năm khởi đầu từ mùa Xuân…

Hoa cải Tết 2018

Năm qua, lịch nhuần. “Trễ” hơn một tháng nên ba ngày xuân nắng vàng rực rỡ nên dường như tháng giêng về không còn trong “dạng” là nỗi nhớ mong manh của tia nắng đầu mùa ấm áp, trong chút se lạnh của mùa đông còn sót lại hay lất phất mưa phùn, hoặc trong những buổi sáng sớm hay chiều muộn mưa nhẹ nhàng như hạt sương bay trên tà áo ai… Vẫn là tháng giêng về sau những ngày vội vã tất bật của biết bao phận người những ngày cuối năm, để mới hôm nào đây thôi ngược xuôi tấp nập, hối hả, mệt nhoài của chiều ba mươi Tết. Rồi, thì chỉ qua một đêm chờ đợi với khoảnh khắc giao thừa lắng đọng, chợt nhận ra đã thấy lòng xôn xao, vừa như chùng chình, quyến luyến và níu kéo lại những điều chưa làm hết được, hay kỷ niệm ngày cũ vẫn còn vướng vít khó rời…

Chừng như mưa gió lụt lội nhiều hơn của năm cũ để bù lại cho từng tia nắng ấm áp của mùa xuân năm nay đã theo tháng giêng về cùng. Nắng vàng khắp. Ngoài kia đất trời dường như giao hòa trên chồi non lộc biếc. Ấm áp của mùa xuân như len lỏi trong trong mỗi góc phố, hay trên những đồng quê biền bãi xanh mướt, và cao hơn xa hơn là dáng núi vững vàng nắng lên xua tan màn sương khói nơi đại ngàn… Và trong những ngày vui xuân đón Tết, thời gian như chậm dần lại, để cảm giác được mùa xuân đang đến gõ cửa từng nhà, hay gọi mở những tâm hồn đón xuân. Dường như, ai nấy cảm thấy trân trọng những tia nắng xuân ấm áp, những nụ hoa hé nở rạng ngời sắc xuân về. Đất trời và nhân gian dường như thêm sức sống khi bước vào một vòng tuần hoàn mới của năm. Quả là ngọt ngào nét xuân, ngọt ngào tháng giêng…

Tháng giêng về gợi những yêu thương. Giai điệu “hội ngộ – chia tay” như sắp sửa kết bài. Những niềm vui ngày gặp lại trong câu chuyện nói cười, hỏi thăm sẽ nhường lại cho sự bịn rịn chia tay nhau. Thương nhất là hình ảnh những người mẹ, làm cái này gửi cái kia chút “tình quê” cho những đứa con đi xa. Ánh mắt lưu luyến, nhìn theo dáng con ra ngõ hay lặng lẽ xòe tay bấm đốt nhẩm thầm ngày con trở về. Phải chăng những ngày cuối tháng chạp mong ngóng ngày hội ngộ để rồi những ngày ra giêng là chờ đợi sự chia tay này, khi mà đất trời vào giêng muôn lá hoa kia cứ nõn nà xanh biếc cho lòng ai vơi bớt nỗi niềm? Tháng giêng dần về trong từng ngày của sự lưu luyến chia xa. Tiếng còi tàu vang vọng sân ga, những bến xe, nhà ga sân bay… sẽ mang theo những người con tha hương về lại với nhịp sống mưu sinh xứ người. Lại hẹn nhau cùng đoàn viên trong một cái Tết ấm cúng bên gia đình, người thân, quê hương, để nghe thơm lừng làn khói tỏa ra từ những vòng hương trầm trên bàn thờ tổ tiên, để ai ai cũng biết nhớ về nguồn cội, ông bà…

Bây giờ là tháng giêng, nắng về lung linh sắc hoa tô thắm. Nhịp đời lại gọi những hối hả của cuộc sống thường nhật. Tháng giêng đang gọi nắng lên, mang tiếp xuân đi khắp nhân gian, gieo yêu thương và hy vọng…

Theo CAND Online