Tôi từng nghĩ hòn đảo Đài Loan (Trung Quốc) cũng thường thôi, thậm chí là lạc hậu khi nhìn vào mấy cái xe máy SYM hay nghe mấy chuyện đàn ông xứ Đài sang “tuyển” vợ Việt… Nhưng vì tò mò muốn khám phá một vùng đất mới nên quyết định xách ba lô lên và đi. Để rồi thực sự ngạc nhiên với những sự thú vị ở hòn đảo này.

“Đặc sản” chợ đêm

Sau chừng 2 giờ 40 phút bay trên chuyến bay của hãng hàng không Vietjet cất cánh từ Hà Nội, chúng tôi hạ cánh xuống sân bay quốc tế Đào Viên (Đài Bắc). Lúc còn trên trời, tôi đoán sân bay chắc cũng nhỏ thôi, cỡ như sân bay Phú Quốc của Kiên Giang xứ mình bởi dù gì cũng chỉ là sân bay của một hòn đảo. Để rồi ngạc nhiên khi thấy sân bay ở đây khá lớn, hiện đại và ngăn nắp, với tần suất máy bay lên xuống tấp nập. Nhiều cửa đi cửa đến lơ mơ lạc đường nên cứ bám chặt hướng dẫn viên cho an toàn.

Đài Loan khiến cho nhiều du khách phải trầm trồ bởi hệ thống cơ sở hạ tầng hiện đại.

Từ sân bay về trung tâm thành phố Đài Bắc, xe chạy trên cao tốc êm ru. Chốc chốc lại lướt qua những điểm giao cắt để chuyển làn lên xuống 3-4 tầng đường. Những ngày sau đó, chúng tôi còn di chuyển bằng tàu hỏa cao tốc dọc từ Cao Hùng về Đài Bắc, đi tàu điện ngầm. Nói chung hệ thống giao thông công cộng ở Đài Loan khá hiện đại, thuận tiện cho hành khách.

Hòn đảo Đài Loan đã được các thương nhân trên một chiếc tàu Bồ Đào Nha phát hiện và đặt tên cho nó là Ilha Formosa, có nghĩa là “Hòn đảo xinh đẹp” từ cuối thế kỷ 16. Cho đến bây giờ, Đài Loan vẫn giữ được hình ảnh xinh đẹp như cái tên mà nó từng mang. Những danh lam thắng cảnh tự nhiên hòa quyện cùng những công trình nhân tạo được thực hiện của những giai đoạn hiện đại sau này một cách hài hòa, dễ cảm.

Hồ Nhật Nguyệt – hồ nước ngọt lớn nhất Đài Loan, nơi có cung đường lọt top “1 trong 10 đường đạp xe đẹp nhất thế giới.

Có thể kể đến quần thể hồ Nhật Nguyệt rộng hơn 4ha, là hồ nước ngọt lớn nhất và cũng là thắng cảnh hồ nổi tiếng nhất Đài Loan. Ngồi trên du thuyền chạy suốt vòng hồ hay thuê xe đạp đạp vòng quanh hồ để khám phá vẻ đẹp mỹ miều của hồ thực sự rất thoải mái. Chị Vân, hướng dẫn viên du lịch người Đài gốc Việt của đoàn chúng tôi bảo con đường đạp xe ở hồ Nhật Nguyệt từng được kênh truyền hình du lịch nổi tiếng thế giới CNN Travel đánh giá là 1 trong 10 đường đạp xe đẹp nhất thế giới.

Bảo tàng Cố cung là nơi cất giữu hơn 690.000 tác phẩm nghệ thuật, là bảo vật của bốn vương triều Tống-Nguyên-Minh-Thanh.

Đi bộ mỏi chân trong Bảo tàng Cố cung, nơi cất giữ hơn 690.000 tác phẩm nghệ thuật quý giá, là bảo vật của bốn vương triều Tống-Nguyên-Minh-Thanh hay đứng trong thang máy để lên gần đến đỉnh của tòa nhà Taipei 101 cao 101 tầng, từng chiếm giữ vị trí chiều cao số 1 thế giới với tốc độ siêu tốc chỉ mất 37 giây, áp suất thay đổi nhanh đến mức ù tai cũng là một cảm giác choáng ngợp.

Trong những ngày ở đây, lang thang nhiều nơi, tôi có cảm giác, “đặc sản” của vùng đất này chính các khu chợ đêm. Chợ đêm có ở khắp nơi, từ Đài Bắc, Đài Trung cho đến Cao Hùng, chỗ nào cũng rộng lớn, ngập tràn hàng hóa đủ loại, chất lượng và giá cả đều khá ổn. Chị Vân hướng dẫn viên bảo cả đảo Đài Loan có tới hơn 300 khu chợ đêm, nhưng nổi tiếng hơn cả phải là chợ đêm Sĩ Lâm ở Đài Bắc, chợ đêm Lục Hợp ở Cao Hùng. Ban ngày đi ngắm phong cảnh, chùa chiền, tối về dạo bộ và thưởng thức ẩm thực địa phương trong chợ đêm thật tuyệt.

Chợ đêm như một “đặc sản” của Đài Loan với sự đa dạng của ẩm thực, sự vui nhộn của các bản nhạc ca vang.

Chợ thường mở cửa đến khoảng 2-3 giờ sáng để du khách thỏa sức dạo chơi và mua sắm. Chị em mua sắm tay xách nách mang rồi sà vào thưởng thức đậu phụ thối Tây Thi, bánh trứng tráng sò, nước Khổ qua trắng. Đám mày râu thì khoái khẩu với mực một nắng, tôm hùm, cua, ghẹ nướng, hấp, nhâm nhi cùng rượu Cao Lương. Hải sản ở các chợ này tươi mà rẻ đến không tưởng. Một con tôm hùm nặng chừng nửa ký tính ra tiền Việt chỉ 300 ngàn đồng. Ký cua biển cũng chỉ 150-200 ngàn đồng… Ăn xong no bụng ngại đi bộ thì ra ngồi nghe và xem các nghệ sỹ đường phố đàn hát, nhảy múa rất rôm rả.

Nơi gửi gắm những ước nguyện

Lúc vẫn còn đang ở Đài Loan chơi và cả khi đã về đến nhà cả tuần, tôi vẫn luôn có một thắc mắc sao người xứ Đài làm du lịch giỏi thế. Chỉ có một đoạn tàu hỏa dài vài trăm mét ở khu phố cổ Thập Phần tồn tại nghe đâu khoảng hơn 1 thế kỷ mà họ biến nó trở thành một điểm đến hấp dẫn, thu hút hàng trăm ô tô cỡ lớn chở khách đến tham quan mỗi ngày.

Đường ray xe lửa ở khu phố cổ Thập Phần như bến đỗ chở bao ước mơ được du khách viết trên những chiếc đèn lồng xanh đỏ.

Đó là một khu phố cổ nằm dọc theo đường ray xe lửa được xây dựng từ hàng thế kỷ trước nhằm vận chuyển than với hai bên là những ngôi nhà và cửa hàng nho nhỏ, thậm chí còn lụp xụp, chủ yếu bán các loại ẩm thực địa phương và đồ lưu niệm. Cứ khoảng chục phút lại có những đoàn tàu hỏa phụt khói qua lại làm tăng sức hấp dẫn cho khu phố cổ. Mỗi khi có tàu qua thì đường ray trở về đúng chức năng của nó. Đoạn đường ray cổ chỉ là thứ để tăng sức hấp dẫn mà nét đặc sắc nhất ở đây lại chính là những chiếc lồng đèn thả lên trời (còn gọi là đèn giời).

Thả đèn giời trở thành nét văn hóa du lịch hấp dẫn những du khách đến với Đài Loan.

Có tới 30-40 gia đình bán đèn giời trên một đoạn phố ngắn. Những năm gần đây, lượng khách Việt Nam đến đây khá đông nên khu phố cổ này có cả một quầy chuyên bán đèn giời với nhân viên bán hàng là một phụ nữ gốc Việt tên Hương. Cứ 200 Đài tệ (khoảng 140 ngàn đồng) một chiếc đèn giời, dĩ nhiên đã được trang bị cả bút, mực tàu để viết lời ước nguyện và dầu đốt để đẩy nó bay lên trời. Du khách đến đây để thả đèn giời và chụp ảnh lưu niệm. Người ta tin rằng những ước nguyện sẽ được gửi tới đấng trên cao…

Hỏi chọn đèn màu nào cho hợp? Chị Hương bảo cứ lấy màu đỏ là biểu thị cho niềm hân hoan, vui sướng. Lấy màu cam là mong cầu tiền bạc và thịnh vượng. Chọn màu vàng là mong công danh và sự nghiệp, màu trắng là sức khoẻ và bình an. Còn ai đang cầu con cái thì nên chọn màu xanh.

Những chiếc đèn lồng đều được bao phủ một màu sắc biểu trưng cho một nguyện ước nhất định.

Nếu đi cùng người yêu mà muốn đắp xây hạnh phúc nên chọn màu hồng… Chốc chốc, xen giữa những đoàn tàu nhả khói đi qua là hàng vài chục đèn giời được thả, mang theo những ước nguyện của những chủ nhân chú tâm nắn nót viết lên. Lúc đông nhất gần trăm đèn lồng cùng thả nhìn rất đẹp. Khách ngoại quốc viết gì bằng tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Trung… không rõ nhưng ngó qua mấy đồng nghiệp của tôi thì toàn thấy ước nguyện gia đình được bình an, hạnh phúc, mong con cái khỏe mạnh, học giỏi. Thiêng liêng và bình dị vậy thôi.

Và những kỷ niệm đẹp

Dân Việt mình vốn hàng ngày thân quen với nước mắm. Chỉ sau ngày đầu ở Đài Loan, tôi cứ bứt rứt vì không đóng gói chai nước mắm, nước tương ngọt của Đài thì không ăn được nên bữa ăn nào cũng thấy cứ nhàn nhạt. Lục tung những siêu thị tiện ích và 3-4 chợ đêm vẫn không thấy. Đang loay hoay thì có một nhóm ba người ra nhận đồng hương hỏi chúng tôi cần gì.

Đài Loan còn là nơi níu giữ bao kỉ niệm đẹp của những đồng hương, đồng bào trong những lần vô tình gặp gỡ.

Thấy tôi nói thèm giọt nước mắm quá nên cái mặt nó cứ đần ra, một cô nhảy xe buýt về nhà cách đó chừng 4-5km lấy nguyên chai to kỷ niệm cho cả đoàn đủ ăn trong mấy ngày du lịch xứ Đài. Hai người còn lại kể đã sang làm ăn ở Đài Loan gần chục năm này, lại vui chuyện hỏi thăm quê quán này nọ rồi bảo bây giờ các hãng máy bay của Việt Nam mở thêm nhiều đường bay đến Đài Loan nên đi lại thuận lợi, chi phí giảm nhiều và giúp họ có thêm nhiều cơ hội được gặp đồng hương, đồng bào.

Một lần khác, tôi và bạn lang thang tìm quán ăn trên phố vào lúc 2h sáng. Ngoại trừ trong chợ đêm thì quán ăn đêm vỉa hè không có nhiều nên phải đi khá xa. Ăn xong về lại khách sạn thì lạc đường, hoa chân múa tay hỏi một cụ già người Đài Loan đang mua đồ trong một cửa hàng tiện ích.

Hòn đảo ấy còn có những người dân nồng hậu, nhiệt thành và mến khách.

Theo chỉ đường của cụ, hai thằng về khách sạn nhưng càng đi càng thấy hình như không giống con đường mình đã đi lúc trước. Đang lẩm bẩm sao lúc đi bộ tìm được quán ăn chỉ mất chừng 15 phút nhưng lúc về hơn 20 phút vẫn chưa thấy cung đường quen thì cụ đạp xe đạp tới luôn miệng nói xin lỗi và chỉ tôi đi hướng ngược lại. Nhiệt tình và thân thiện.

Cuối tháng 3 này, một số bạn tôi ở Hà Nội có kế hoạch du lịch Đài Loan gọi điện hỏi kinh nghiệm. Thôi thì cứ sang đó mà chơi, mà cảm nhận, có nhiều điều thú vị lắm!

Tuấn Lương